Trang nhất » Tin Tức » Phòng chống dịch

Trung tâm tiêm chủng các loại vắc xin phòng bệnh cho các đối tượng có nhu cầu

Xem xét lại sự lây truyền từ người sang người của vi rút Ebola

Thứ sáu - 24/10/2014 05:43
(Review of Human-to-Human Transmission of Ebola Virus) Tài liệu này là một bản tóm tắt ngắn gọn về công bố thông tin theo khoa học hiện nay về sự lây truyền từ người sang người của virus Ebola. Nó được phát triển để sử dụng bởi nhân viên y tế và các chuyên gia y tế công cộng. Đó là một bổ sung cho các văn bản hướng dẫn mà CDC đã ban hành đã trực tuyến tại www.cdc.gov/ebola(http://www.cdc.gov/vhf/ebola/index.html) .
Giới thiệu

Virus Ebola gây sốt xuất huyết vi rút nặng với tỷ lệ tử vong cao. Năm loài vi rút Ebola trong họ (genus) Ebolavirus đã biết đến, trong đó có bốn loài gây bệnh vi rút Ebola (EVD) ở người (loài thứ năm chỉ gây bệnh ở động vật linh trưởng mà không phải con người). Năm 2014 bùng nổ vụ dịch EVD ở Tây Phi, gây ra bới loài ebolavirus Zaire, là vụ dịch EVD lớn nhất tronglịch sử. Virus Ebola có thể lây truyền qua tiếp xúc trực tiếp với máu, dịch cơ thể hoặc da của bệnh nhân EVD hoặc những người đã chết vì EVD. Đến 8/10/2014, đã có 401 nhân viên y tế ở Tây Phi đã bị nhiễm Ebola, trong đó 232 trường hợp tử vong.

Một số nhân viên y tế Mỹ làm việc ở Tây Phi cũng bị nhiễm với EVD và đã trở về Hoa Kỳ để khám, đánh giá và điều trị.

Ngoài ra, người dân ở một số tiểu bang đã có những chuyến du lịch gần đây đến Tây Phi và đã bắt đầu xuất hiện sốt và các triệu chứng khác được đánh giá xác định tại các bệnh viện Mỹ có thể bị nhiễm EVD và cho đến 06 tháng 10 2014 một bệnh nhân, một khách du lịch từ Liberia đang đến thăm Texas đã được chẩn đoán bị EVD và đã tử vong.
Vào ngày 10 tháng 10, một nhân viên y tế tại Bệnh viện Presbyterian Texas là người đã chăm sóc cho bệnh nhân đầu tiên, báo cáo bị sốt nhẹ và đã được xét nghiệm và đã có kết quả dương tính theo xét nghiệm bước đầu của phòng xét nghiệm dịch vụ y tế nhà nước của Texas. Nhân viên y tế đó đã được cách ly ngay sau khi báo cáo ban đầu là bị sốt. CDC đã xác nhận rằng nhân viên y tế đó là dương tính với Ebola [CDC, chưa công bố số liệu dịch tễ học].

Tóm tắt bằng chứng
Bằng chứng và sự hiểu biết về sự lây truyền virus Ebola được dựa trên số liệu dịch tễ học và phòng xét nghiệm, tóm tắt dưới đây, bao gồm cả kết quả điều tra của trên 20 vụ dịch châu Phi kể từ 1976:

+ Dữ liệu dịch tễ học:
Các vụ dịch EVD ở con người được giả thuyết bắt đầu là do tiếp xúc trực tiếp với động vật bị nhiễm bệnh hoặc chất dịch cơ thể của nó và các chuỗi lây truyền ở người được thúc đẩy là do tiếp xúc trực tiếp với máu hoặc chất dịch cơ thể khác của người bệnh.
Mức RNA vi rút Ebola trong máu gia tăng theo hàm số mũ trong giai đoạn cấp của bệnh (Hình 1) và một số lượng đáng kể bệnh nhân EVD đã nôn (67,6%), tiêu chảy (65,6%) và chảy máu không rõ nguyên nhân (18% và thường có trong giai đoạn cuối của của bệnh) đã chứng minh các cơ hội để lây truyền EVD.

Những người có tiếp xúc trực tiếp với các cá nhân bị nhiễm bệnh hoặc máu và chất dịch cơ thể của họ, chẳng hạn như nhân viên y tế mà không có các thiết bị bảo vệ thích hợp cá nhân hoặc người chăm sóc khác trong bệnh viện hoặc trong nhà và những người tham gia xử lý thi hài của bệnh nhân EVD đã chết là những người có nguy cơ cao phơi nhiễm với virus Ebola và bị nhiễm trùng.
Các mức độ RNA vi rút ebola trong máu ở những bệnh nhân đã chết ở mức trung bình 2 log10 cao hơn so với mức sao chép RNA ở những bệnh nhân còn sống.


TT KDYTQTHN sẵn sàng ứng phó PCD Ebola virus

Trong một ổ dịch Ebola vào năm 1995 tại Kikwit, Cộng hòa Dân chủ Congo, 28 người (16%) trong số 173 người tiếp xúc ở mức độ gia đình của 27 trường hợp Ebola bị nhiễm ban đầu (tạm gọi là nguyên phát) bị nhiễm EVD.
Toàn bộ 28 người bị nhiễm thứ phát đó đều có liên quan đến việc tiếp xúc trực tiếp với một bệnh nhân EVD bệnh nhân; Toàn bộ 28 người trong số 95 thành viên trong gia đình đã tiếp xúc trực tiếp với một trường hợp bị nhiễm ban đầu bị nhiễm thứ phát, trong khi không ai trong số 78 thành viên trong gia đình đã được báo cáo là không tiếp xúc trực tiếp bệnh nhân lại bị nhiễm.
Các nghiên cứu khác cũng đã báo cáo các kết quả tương tự, trong đó thì tất cả hoặc phần lớn các trường hợp bị lây truyền thứ phát đều liên quan đến tiếp xúc trực tiếp với các bệnh nhân EVD.
Một số điều tra cũng đã chứng minh rằng những người cư trú trong chỗ chật hẹp, dùng chung không gian(ví dụ, nhà cửa), nhưng không có tiếp xúc vật lý trực tiếp với các trường hợp nhiễm bệnh này thì cũng không bị nhiễm EVD.
Trong vụ dịch Ebola năm 1995 ở Kikwit, trong số những người có tiếp xúc trực tiếp, thì người phơi nhiễm với chất dịch cơ thể thì tăng thêm nguy cơ (nguy cơ tương đối = 3,6) phù hợp với tầm quan trọng của tiếp xúc trực tiếp với máu hoặc chất dịch cơ thể khác của bệnh nhân bị nhiễm bệnh bệnh làm tăng sự lây truyền EVD.
Sau khi điều chỉnh đối với việc tiếp xúc trực tiếp và phơi nhiễm với chất dịch cơ thể, các thành viên trong gia đình là người lớn có tiếp xúc chạm vào một bệnh nhân EVD đã chết (nguy cơ tương đối = 2.1) và những người đã phơi nhiễm trong giai đoạn cuối bệnh viện là có nguy cơ thêm.

Nguy cơ lây truyền EVD do tiếp xúc trực tiếp với da bệnh nhân EVD thì thấp hơn so với nguy cơ phơi nhiễm với máu hoặc chất dịch cơ thể và có thể có nhiều khả năng xảy ra trong trường hợp bệnh nặng (khi mức độ RNA của vi rút Ebola là cao nhất).
Người ta không biết có hay không sự lây truyền khi tiếp xúc da trực tiếp là trung gian do virus Ebola ở trên da là chủ yếu, nơi nó đã được ghi nhận bởi bệnh học mô và RT-PCR của một miếng gạc lau trên da hoặc da vi ô nhiễm với máu hoặc chất dịch cơ thể khác.
Phơi nhiễm gián tiếp với máu và dịch cơ thể (thông qua những đồ vật truyền bệnh như quần áo, vải trải giường,..) cũng có liên quan đến sự lây truyền EVD nhưng không phổ biến.
Trong vụ dịch Ebola năm 2000 - 2001 ở Gulu, Uganda, một bệnh nhân EVD không có phơi nhiễm trực tiếp với một bệnh nhân EVD nào; bệnh nhân này ngủ với một tấm chăn đã được sử dụng bởi một bệnh nhân đã chết vì EVD.
Một nghiên cứu khác đã đánh giá 31 mẫu môi trường từ một phòng cách ly Ebola mà không có vết máu nào có thể nhìn thấy bằng xét nghiệm RT-PCR, kết quả tất cả các mẫu đều âm tính cho thấy các đồ vật có thể lây truyền bệnh ở một cơ sở lâm sàng (là những việc làm vệ sinh và khử trùng được thực hiện thường xuyên) không chắc có khả năng lây truyền EVD.

+ Dữ liệu xét nghiệm (laboratory):

Virus Ebola thường có thể phát hiện được trong máu của bệnh nhân tại thời điểm sốt và triệu chứng khởi phát, mặc dù mức độ RNA virus Ebola tại thời điểm sốt và triệu chứng khởi phát thường thấp (gần giới hạn ngưỡng phát hiện) và trong một số bệnh nhân sự phát hiện có thể không đáng tin cậy trong thời gian 3 ngày đầu tiên của bệnh (Hình 1). Mức RNA virus Ebola trong máu đã được chứng minh là tăng theo hàm mũ trong giai đoạn cấp tính của bệnh và thi hài người nhiễm Ebola là có khả năng lây nhiễm cao.
Trong số những bệnh nhân còn sống, mức độ RNA của vi rút Ebola trong máu giảm xuống trong giai đoạn phục hồi lâm sàng. Virus Ebola cũng đã được phát hiện trong dịch khác, ngoài máu ra, của cơ thể (Bảng 1) từ các bệnh nhân EVD cấp tính và phục hồi. Trong một nghiên cứu liên quan đến cả hai giai đoạn cấp tính và đã phục hồi, RNA của virus Ebola đã được phát hiện có trong nước bọt, da (gạc lau tay), sữa mẹ, phân, nước mắt (tăm bông kết mạc) và tinh dịch của bệnh nhân nhưng không có trong nước tiểu (5 bệnh nhân), nôn (1 bệnh nhân), đờm (1 bệnh nhân), hoặc mồ hôi (1 bệnh nhân) .

Trong một nghiên cứu khác đã tập trung vào giai đoạn dưỡng bệnh, virus Ebola được phát hiện có trong âm đạo, trực tràng, bệnh phẩm kết mạc và tinh dịch của 1 hoặc nhiều EVD bệnh nhân bằng xét nghiệm RT-PCR, nhưng không có trong nước tiểu hoặc nước bọt.
Trong một nghiên cứu liên quan đến 28 bệnh nhân EVD ở giai đoạn nghỉ dưỡng (convalescent), tất cả các mẫu xét nghiệm khác, không phải tinh trùng, đã được thu được trong khoảng 12 đến 157 ngày sau khi có khởi phát triệu chứng đều âm tính khi xét nghiệm bằng nuôi cấy virus và bằng xét nghiệm kháng nguyên virus, trong đó có 85 mẫu nước mắt, 84 mẫu mồ hôi, 79 mẫu phân, 95 mẫu nước tiểu, 86 mẫu nước bọt và 44 mẫu chất tiết âm đạo. 8 mẫu tinh dịch của bệnh nhân ở giai đoạn nghỉ dưỡng cũng âm tính với xét nghiệm nuôi cấy virus và kháng nguyên virus, nhưng lại được phát hiện bằng xét nghiệm RT-PCR ở sáu trong tám mẫu tinh dịch này.

Mức độ dai dẳng tối đa của RNA của Ebola virus trong máu và dịch cơ thể khác của bệnh nhân EVD trong giai đoạn nghỉ dưỡng khác nhau tùy theo loại dịch.
Xem xét kết hợp các nghiên cứu (mỗi nghiên cứu không kiểm tra chính xác các loại dịch như nhau tại cùng các thời điểm), thì RNA của virus Ebola virus đã được phát hiện lên đến 101 ngày sau khi có triệu chứng khởi phát trong tinh dịch, 33 ngày từ bệnh phẩm âm đạo, 29 ngày từ mẫu bệnh phẩm trực tràng, 23 ngày từ mẫu nước tiểu, 22 ngày từ bệnh phẩm kết mạc, 21 ngày trong máu, 15 ngày trong sữa mẹ, tám ngày trong nước bọt, và sáu ngày trên da (Bảng 1).
Với số lượng bệnh nhân tương đối nhỏ trong các nghiên cứu về sự tồn tại dai dẳng của virus Ebola, thì các khoảng thời gian đó có thể không đại diện là thời gian dài nhất mà virus Ebola có thể tồn tại trong máu và dịch cơ thể của mỗi cá nhân người bệnh EVD. Mặc dù virus Ebola đã được phát hiện trong sữa mẹ, thông tin đó là dựa trên xét nghiệm ở một bệnh nhân duy nhất và không có đủ thông tin để cung cấp hướng dẫn về khoảng thời gian sau khi khởi phát bệnh là an toàn cho trẻ sơ sinh có thể tiếp tục dùng sữa mẹ. Mặc dù nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng virus Ebola có thể tồn tại trong tinh dịch lâu hơn trong máu hoặc các chất dịch cơ thể khác, thì sự lây truyền Ebola qua đường tình dục vẫn chưa được xác định một cách chắc chắn.


BYT và Sở Y tế họp bàn với Trung tâm Kiểm dịch y tế quốc tế về công tác PCD Ebola virus

+ Sự lây truyền giữa nhân viên y tế và bệnh nhân:

Một số lượng lớn các nhân viên y tế đã bị nhiễm EVD trong vụ dịchnăm 2014 ở Tây Phi và các cuộc điều tra để tìm hiểu về các yếu tố nguy cơ lây truyền đang được tiến hành.
Đã có những báo cáo rằng nhân viên y tế đã không được cung cấp đấy đủ trang bị bảo vệ cá nhân. Trong vụ dịch Ebola năm 1995 ở Kikwit, Cộng hòa Dân chủ Congo, 80/315 (25%) trường hợp bệnh nhân là nhân viên y tế và tất cả các nhân viên y tế bị nhiễm EVD là những người đã chăm sóc cho bệnh nhân EVD mà không có các biện pháp pháp dự phòng phù hợp. Trong vụ dịch đó, chỉ có thêm một nhân viên chăm sóc sức khỏe bị EVD sau khi bệnh viện triển khai các biện pháp dự phòng ngay từ đầu (nhân viên này cho biết là cô đã vô tình dụi mắt của mình với găng tay bẩn).

Trong vụ dịch Ebola giai đoạn 2007-2008 ở huyện Bundibugyo, miền tây Uganda, 14 nhân viên y tế đã bị nhiễm trước khi thực hiện các biện pháp phòng ngừa tiêu chuẩn; không có ai bị nhiễm sau khi thực hiện các biện pháp dự phòng.

Một số ít bệnh nhân EVD đã được điều trị tại các bệnh viện bên ngoài khu vực Trung và Tây Phi. Năm 1996, một trường hợp không được công nhận bị mắc EVD đã được điều trị tại một bệnh viện ở Johannesburg, Nam Phi trong 2 tuần. Một nhân viên y tế là người trợ giúp ở vị trí của một khu vực trung tâm bị mắc EVD và chết. Các tác giả cho rằng nhân viên có thể đã có một tiếp xúc qua da khi triệu chứng phát triển ba ngày sau khi đường trung tâm đã được xác định. Thật không may, vào thời điểm EVD được chẩn đoán, nhân viên đó đã bị ốm nặng và không còn có thể phỏng vấn hơn được nữa về việc liên quan đến những phơi nhiễm tiềm năng.
Hơn 300 nhân viên y tế khác có tiếp xúc với bệnh nhân ban đầu hoặc nhân viên y tế bị nhiễm sau đó đều không xuất hiện EVD, điều đó cho thấy rằng biện pháp phòng ngừa tiêu chuẩn đươn thuần có thể làm giảm đáng kể làm giảm nguy cơ lây truyền trong bệnh viện.

Ở Mỹ và Tây Âu, một số bệnh nhân đã được chăm sóc vì nhiễm virus Marburg (một filovirus có liên quan chặt chẽ đến Ebola mà cũng gây ra bệnh sốt xuất huyết vi rút).

Trước khi chẩn đoán nhiễm virus Marburg và thực hiện các biện pháp phòng ngừa, hàng trăm nhân viên y tế đã có khả năng phơi nhiễm tiềm tàng với những bệnh nhân này, nhưng đã không xuất hiện sự lây truyền trong bệnh viện.
Mặc dù những kinh nghiệm này làm chúng ta yên tâm hơn, nhưng EVD vẫn rất dễ lây truyền trong các cơ sở y tế, đặc biệt là khi chăm sóc bệnh nhân nặng và bệnh nhân bị tử vong.
Vào ngày 06/10/2014, chính quyền Tây Ban Nha thông báo rằng một y tá phụ được chẩn đoán bị mắc EVD sau khi chăm sóc cho một bệnh nhân EVD (đã chết) trong một bệnh viện ở Tây Ban Nha.
Một cuộc điều tra được tiến hành để xác định chính xác vì sao người y tá này bị phơi nhiễm với EVD và nghiên cứu cách làm thế nào có thể ngăn chặn được.
Cuối cùng, trong cơ sở y tế, sự lây truyền từ người sang người của Ebola cũng đã được chứng minh là do thực hành tiêm không an toàn (ví dụ, sử dụng lại kim tiêm) và các phơi nhiễm qua da (ví dụ, needlesticks).

Chưa có nghiên cứu nào để đánh giá nguy cơ lây nhiễm Ebola trong việc thực hiện các kỹ thuật y tế tạo khí dung (ví dụ, đặt nội khí quản, soi phế quản).

+ Các nghiên cứu về sự lây truyền:

Sự lây truyền qua đường không khí của virus Ebola là giả thuyết được đưa ra nhưng không chứng minh được có ở người.

Trong khi virus Ebola có thể lây lan qua các hạt không khí với các điều kiện thử nghiệm ở động vật, thì sự lây truyền theo kiểu này lại không được ghi nhận trong các vụ dịch EVD ở người trong các cơ sở như bệnh viện hoặc hộ gia đình.

Trong phòng thí nghiệm, động vật linh trưởng được sử dụng mũ trùm kín đầu đã được phơi nhiễm và bị nhiễm với khí dung có chứa virus Ebola.
Trong một thí nghiệm khác, khỉ thí nghiệm kiểm soát được đặt trong lồng cách 3m so lồng chứa con khỉ khác đã được tiêm bắp với virus Ebola. Cả con khỉ kiểm soát thí nghiệm và con khỉ được tiêm đều xuất hiện EVD.

Các tác giả kết luận rằng sự lây truyền qua "tiếp xúc với hạt giọt và vật thê" đến những con khir kiểm soát thí nghiệm không thể xảy ra và sự lây truyền qua không khí hầu như là chắc chắn nhưng họ đã không thảo luận về các hành vi tiềm tàng của động vật linh trưởng trong lồng (ví dụ, trêu chọc và ném phân) mà có thể dẫn tới phơi nhiễm với dịch cơ thể.

Tương tự như vậy, một vụ dịch nhiễm vi rút Reston (loài ebolavirus Reston không gây ra EVD ở người) xảy ra trong một cơ sở kiểm dịch động vật linh trưởng ở những cái lồng riêng biệt và đường lây truyền không thể được xác nhận cho tất cả các động vật linh trưởng bị nhiễm bệnh.

Nhiều nhân viên xử lý động vật đã xuất hiện kháng thể đáp ứng đối với virus Reston đã cho thấy có sự nhiễm trùng không triệu chứng đã xảy ra ở người có tiếp xúc trực tiếp với động vật và việc thực hành xử lý động vật có liên quan đến sự lây truyền giữa các động vật linh trưởng.

Trong một nghiên cứu khác, những con lợn nhỏ được gây nhiễm qua đường mũi miệng với virus Ebola thì có thể truyền bệnh cho động vật linh trưởng trong lồng đã được đặt cách những con lợn nhỏ 20 cm.
Thiết kế phòng lợn con và động vật linh trưởng thiết kế tủ không cho phép các nhà điều tra để phân biệt giữa các con đường lây truyền khí dung, hạt giọt to hoặc các vật thể và nó đã được ghi nhận rằng những con lợn con có khả năng tạo ra những hạt giọt khí dung khoảng cách ngắn hiệu quả hơn so với các loài khác.
Một thí nghiệm gần đây hơn đã được thiết kế đặc biệt để đánh giá thêm về khả năng xảy ra một cách tự nhiên sự lây truyền qua không khí của virus Ebola trong loài linh trưởn cho thấy không có sự lây truyền virus Ebola từ con vật bị nhiễm bệnh với động vật linh trưởng được kiểm soát thí nghiệm (control) được đặt cách nhau 0,3 mét trong lồng mở và điều kiện môi trường xung quanh tách biệt mà chia cách bằng tấm mica ngăn cản tiếp xúc trực tiếp giữa các đông vật.

Trong các điều tra ổ dịch, một số bệnh nhân EVD đã không báo cáo việc tiếp xúc với một bệnh nhân EVD khác, dẫn đến suy đoán liên quan đến sự lây truyền qua đường các hạt khí dung chứa vi rút.

Trong vụ dịch ở Kikwit, 12 (3,8%) bệnh nhân trong số 316 bệnh nhân EVD đã không báo cáo là có tiếp xúc nguy cơ cao với một bệnh nhân EVD đã được xác định.
EVD không được khẳng định bằng xét nghiệm với cả 12 bệnh nhân, tuy nhiên, và tiền sử phơi nhiễm của 10 trong số 12 bệnh nhân được cung cấp bởi những người đại diện (vì 10 bệnh nhân đã chết trước khi họ có thể được phỏng vấn); tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân EVD có thể đã bị bỏ qua vì cách diễn đạt ngôn ngữ của công cụ nghiên cứu, và sự lây truyền qua các giọt nhỏ hoặc vật thể truyền bệnh cũng không loại trừ.
Tất cả 74 bệnh nhân EVD được khẳng định bằng xét nghiệm RT-PCR hoặc một xét nghiệm phát hiện kháng thể hay kháng nguyên Ebola trong đợt dịch này đều có phơi nhiễm nguy cơ cao với bệnh nhân Ebola.
Tương tự như vậy, trong vụ dịch 2007-2008 ở Uganda, mặc dù có một số trường hợp có thể là EVD (không được xác nhận về virus học) đã không có báo cáo về phơi nhiễm tiếp xúc nhưng tất cả 42 trường hợp được khẳng định bằng xét nghiệm, đã báo cáo có tiếp xúc với một bệnh nhân EVD.
Ngoài ra, trong một phân tích riêng biệt của vụ dịch Kikwit, sự có mặt triệu chứng ho (19% các trường hợp EVD ban đầu (primary case) trong các hộ gia đình) đã không giúp dự đoán lây lan thứ cấp (secondary) của EVD.


Hướng dẫn khai báo y tế đối với các hành khách nhập cảnh từ vùng dịch

+ Vụ dịch EVD 2014:

Hầu hết các bằng chứng liên quan đến sự lây truyền virus Ebola từ người sang người lây truyền được rút ra từ các cuộc điều tra về các vụ dịch Ebola trước đây.
Mặc dù dịch EVD hiện nay ở Tây Phi là chưa từng có về quy mô, thì diễn biến lâm sàng của nhiễm trùng (ví dụ, thời gian ủ bệnh, thời gian bị bệnh, trường hợp tỷ lệ tử vong) và lây truyền của virus (ví dụ, ước tính số lượng tái sinh cơ bản [R0] ) cũng tương tự như các vụ dịch EVD trước đây.

Ngoài ra, các phân tích di truyền của 99 giải trình tự bộ gen virus Ebola từ 78 bệnh nhân từ vụ dịch năm 2014 ở Sierra Leone cho thấy các chủng gây dịch 2014 năm 2014 có liên quan rất chặt chẽ với các chủng virus từ 2 vụ dịch Ebola gần đây ở Trung Phi. Cũng như đã được quan sát thấy trong vụ dịch Ebola trước, giải trình tự bộ gen từ vụ dịch 2014 EVD có một số lượng nhỏ các thay đổi di truyền khác nhau, nhưng nó không được biết đến vì những thay đổi này có ảnh hưởng đến mức độ nghiêm trọng bệnh hoặc lây truyền hay không.

Tóm tắt:

EVD gây nhiễm cho nhân viên y tế và những người khác là do có tiếp xúc trực tiếp với người bị nhiễm bệnh (hoặc cơ thể của người đã chết vì EVD) và do tiếp xúc trực tiếp với dịch cơ thể của bệnh nhân EVD.
Các khuyến cáo kiểm soát nhiễm khuẩn của CDC cho các bệnh viện Mỹ, bao gồm các khuyến cáo các biện pháp dự phòng chung (tiêu chuẩn), dự phòng lây truyền do tiếp xúc và do lây truyền qua hạt giọt trong không khí cho chăm sóc, điều trị nói chung, phản ánh các đường tạo ra sự lây truyền EVD từ người này sang người khác và các khuyến cáo đó là dựa trên dữ liệu thu thập được từ các ổ dịch EVD trước đó ở châu Phi ngoài các dữ liệu thực nghiệm.
Sự lây truyền qua không khí của EVD ở con người chưa bao giờ được chứng minh trong các điều tra mô tả về sự lây truyền từ người sang người mặc dù các mối quan tâm giả thuyết về sự lây truyền trong không khí của EVD đã tăng lên.

Tác giả bài viết: Nguyen Tien Hoa, MD, Ph.D. (lược dịch)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin cũ hơn

 
Trung tâm Kiểm dịch y tế quốc tế Hà Nội

Địa chỉ : số 35 phố Trần Bình, phường Mai Dịch, quận Cầu Giấy, Hà Nội
Tell : Phòng tiêm chủng : 04.37685512 -  Fax : 04.37685350 - Email : 
ttkdytqt@hanoi.gov.vn

Quảng cáo

Khoi nghiep tu A toi Z
Mua sách Khởi nghiệp từ A tới Z
Trẻ hóa da bằng công nghệ thermage
Công nghệ căng da mặt, trẻ hóa da Thermage
Thanh lý salon
Thanh lý sofa cũ chính hãng giá rẻ tại Hà Nội
Sách Lớn Lên Trên Đảo Vắng
Đặt sách Lớn Lên Trên Đảo Vắng tại Anybooks ngay